Chiều đau

By Lương Thế Phiệt

Chiều đau.


 

Ngày con vừa khóc chào đời

Là ngày mẹ nở nụ cười thương yêu

Ngày con chập chững liêu xiêu

Mẹ vun nắng sớm gió chiều chở che

Những khi oi nóng đêm hè

Từ bàn tay mẹ gió về mơn man...

Giờ con mơ ngược thời gian

Mong sao gánh đỡ cơ  hàn  mẹ xưa

Nhớ ngày tang trắng tiễn đưa

Cạn khô nước mắt vẫn chưa hết buồn

Chiều đau đau cả hoàng hôn

Mồ xanh cỏ dại hương hồn mẹ đâu?

Vơ làn sương mỏng trắng đầu

lặng thầm con gói những câu thơ buồn.

 

More...

Chuyện về cái di động

By Lương Thế Phiệt

 Nhắn tin...Tin nhắn

 

 

Xung quanh cái chuyện sử dụng điện thoại di động thời bây giờ thì bát ngát những câu chuyện oái ăm vừa nghộ nghĩnh vừa cười ra nước mắt.

Chuyện có thật 99% trở lên tại làng mình.Chẳng là có một ông sau khi nhà có mấy sào ruộng được đền bù cả trăm triệu đồng ông không còn ruộng cấy nên đi theo cánh thợ xây làm phu hồ. Ông sắm một cái di động luôn luôn giắt bên mình để thi thoảng gọi điện về nhà cho vợ con rằng hôm nay ông không ăn cơm nhà ông đi liên hoan với anh em thợ rồi hôm khác thì chủ nhà chiêu đãi vv...Thế rồi không biết từ lúc nào từ bao giờ.  một hôm ông ta về nhà ra mái chuồng gà vừa hí hoáy nhắn tin vừa chọn mấy quả trứng mới đẻ mang cất đi để tẩm bổ dần. Rồi thế nào ông ta lại bỏ quên cái di động trong ổ trứng gà và đi vào nhà tắm tắm một caí cho khoẻ người. Vừa lúc đó bà vợ ra chuồng gà thấy cái di động cứ nhấp nha nhấp nháy liền mang về đưa cho đứa con dâu xem xem :"máy của ông mày làm sao mà nó cứ chớp chớp này." Đứa con dâu liền mở máy thì thấy có tin nhắn nó bảo: "Bố con có tin nhắn này." bà mẹ chồng bảo:"Mày đọc tao nghe xem nhắn cái gì nào?" Đứa con dâu liền đọc :"Anh ơi thế tối nay mình gặp nhau ở quán cà phê Bình nhé? Cẩn thận đấy kẻo con tắc ta nhà anh nó biết nó theo chân thì chết đấy." Thôi thế là bà mẹ chồng liền giằng lấy cái di động rồi xông thẳng vào nhà tắm gào lên: "Đồ con đĩ khốn nạn. Đồ chồng con khốn nạn. Sắm di động để hò hẹn với đĩ à? trời ơi."...Ông chồng đang tắm trên người không mảnh vải che thân nghe thấy thế chợt nhớ ra cái điện thoại bỏ quên trong ổ trứng gà liền hốt hoảng cứ y nguyên  hình phóng thẳng từ trong nhà tắm ra giằng lấy cái di động trên tay bà vợ. Cuộc đôi co đấu khẩu giằng giật nảy lửa cứ như chốn không người ầm ĩ cả xóm làm bà con xung quanh kéo đến tưởng chuyện gì mà can ngăn ai dè thấy cảnh "nuy" có một không hai đang hiện hữu sờ sờ trước mặt thì không một ai nín cười được dù cố bụm cái miệng lại nó vẫn cứ phọt ra sặc sụa cả nước mắt nước mũi. Lũ trẻ con thì đứng trân trân ngây người há hốc cả mồm miệng ra cứ như là chuyện lạ trên trời rơi xuống vậy...Chu cha là cười chu cha là bát nháo huyên náo. Vui đáo để...Cái di động.

 

 

 

More...

Nằm nghe

By Lương Thế Phiệt

Nằm nghe

 

 

Nằm nghe đá đổ mồ hôi

Nằm nghe bìm bịp khóc cười đường quê

Bờ tre ru tỉnh ru mê

vầng trăng quên cả lối về vườn cau

Đồng xưa nay những nhà lầu

Cánh cò phiêu bạt trắng đầu gió quay

Con về lạc lối cỏ may

Mang mang cánh bướm gầy gầy cánh ong

Giầu chưa hương mặn lửa  nồng

Nghèo chưa ra khỏi cánh đồng cuối thôn

Nằm nghe tiếng sáo vô hồn

Đường trơn sấm chớp đổ dồn bờ ao

Nằm nghe non nỉ cào cào

Nằm nghe gió buốt đập vào mái tranh

Đêm nằm nghe giữa mong manh

Hồn quê vá víu rách lành mà đau

 

 

More...

mang nhớ

By Lương Thế Phiệt

Mang nhớ

 

 

Câu thơ em viết hôm nào

Tặng anh anh đã cất vào trong tim

Cửa thời gian đóng im lìm

Biết bao giờ mở mà tìm trả em

Để rồi thao thức đêm đêm

Nằm nghe gió thở nghe thềm lá rơi

***

Có ai đánh cắp hồn tôi

Giấu đi đâu để một trời hoang vu

Giá còn có trái mù u

Cho tôi cánh bướm giữa thu đậu vào

Bây giờ em ở nơi  nao

Mà không mang nhớ trả vào hồn anh?

 

 

More...

Thăm bản Xăm Pà

By Lương Thế Phiệt

Thăm bản Xăm Pà*

 

Anh về thăm bản Xăm Pà

Dốc nghiêng đổ nắng đường xa hoá gần

lao xao sỏi đá níu chân

Sàn cao ánh mắt tần ngần nhìn theo

Tím chiều soi bóng lá reo

Hoang hoang mấy ngọn gió nghèo ngẩn ngơ

Núi rừng mừng đón khách thơ

Ríu ran câu hẹn câu chờ đã lâu

***

Nhà em lưng núi bạc đầu

Lưng con dốc nhỏ lưng cầu thang cao

Bắp ngô cơm nếp ngọt ngào

Hạt thương hạt nhớ hạt nào bâng khuâng

Dùng dằng chẳng muốn rời chân

Xăm Pà một gặp mấy lần tơ vương

Chim rừng thổn thức đầu nương

Mai về mang cả con đường về theo

Chiều nay giữa bản quê nghèo

Bóng ai tha thiết lửa reo nỗi lòng.

 

XămPà: một bản thuộc xã Nà Mèo huyện Mai Châu tỉnh Hoà Bình

More...

Đổi thay

By Lương Thế Phiệt

Đổi thay

 

 Ta về sông cỏ ngậm sương

Cánh cò nhặt nắng mà thương quê nghèo

Nước từ đâu nước reo neo

Thuyền từ đâu một mái chèo bơ vơ

Hỏi xem chốn cũ bây giờ

Còn ai vật lộn bến bờ sông quê

Và ai cúi mặt khi về

Những ai ăn cháo rồi chê bát sành

Đồng làng xưa vẫn ngát xanh

Đường cày lật đất còn tanh máu người

Thị thành vẫn một chốn chơi

Một cơn cốc chén một đời nông dân

Sông quê giờ đã cạn dần

Đồng trong ngoài bãi mấy lần đổi thay

Nói lời như mượn như vay

Bờ mom bóng mẹ héo gầy ngác ngơ.

 


 

 

More...

Chia đất ông cha

By Lương Thế Phiệt

Chia đất ông cha


 Về mà chia đất ông cha

kẻo mai chết lại làm ma khó đòi

Về mà tranh thịt tranh xôi

Tuần nhang chưa tắt - tắt lời khóc than

Mảnh vườn xưa bỏ tan hoang

Bây giờ nên bạc nên vàng lại tranh

Mồ cha cỏ chửa kịp xanh

Đất nhà xẻ thịt tan tành chia nhau

Thiệt hơn có đứa vỡ đầu...

Đất về với đất nỗi đau mãi còn.

 


 

 

More...

Đi tìm lục bát cho em

By Lương Thế Phiệt

 Đi tìm Lục bát cho em

 Ai gieo hạt nắng vào thơ

 Cho anh hong suốt đôi bờ yêu thương

Ai người xe sợi tơ vương

Cho anh nối giữa đêm sương nắng ngày

Ai người gom gió heo may

Cho anh đắp đổi đắng cay giữa đời

Ru tình ngọn gió mồ côi

Khi say khi tỉnh nói lời đâu đâu

Hỏi vầng trăng khuyết trên đầu

Bao giờ trăng mới gọi nhau cho đầy

Ai treo lục bát lên cây

Để anh hứng hết tháng ngày đợi mong

Em gieo lục bát trên đồng

Bỏ quên mùa gặt theo chồng mà đi

Quên câu lục bát xuân thì
Anh về tìm lại những gì em quên.

 

 

 

 

More...

tìm

By Lương Thế Phiệt

Tìm

 

 

 

 Tìm trong hạt gạo trắng ngần

Thấy còn hằn vết vai trần mẹ cha

Tìm trong muôn sắc cỏ hoa

Thấy như trời đất giao hoà gió sương

Tìm trong hình bóng quê hương

Thấy gươm đao với máu xương bao đời

Tìm trong câu hát bà tôi

Thấy dòng sông cõng trăng trôi quanh làng

Tìm trong cong mái đình làng

Thấy câu chèo vẫn đa mang Thị Mầu

Dòng đời tìm những nông sâu

Nổi nênh bao kiếp đớn đau nhân tình

Mải đi tìm những hư vinh

Mà quên tìm lại nơi mình hàn vi...

No mồi cò vạc tìm đi

Bỏ quên hồ nước còn gì ai hay.

                                         

 

More...

Say

By Lương Thế Phiệt

Say

(viết trong đêm Mai Châu tỉnh Hoà Bình )

Đêm nay ai bỏ bùa mê

Để anh quên cả lối về biển xa

Say vì tiếng hát dân ca

Hay ta say những bông hoa núi rừng

Long lanh mắt lửa bập bùng

Mai chia tay để ngập ngừng chân ai

Ước gì đừng có ngày mai

Để đêm nay sẽ cứ dài dài thêm

Một đêm thay cả ngàn đêm

Rượu cần ta uống cho mềm môi nhau

Ngoài kia mặc gió bạc đầu

Mặc trăng ghen với canh thâu không tàn

Cứ say bỏ mặc thời gian

Cứ cồng chiêng đánh cứ đàn so dây

Mắt hoà vào mắt nhau say

Mà nghe rừng núi đong đầy yêu thương

Người thơ chẳng quản dặm trường

Để tìm say giữa bản mường một phen

Đêm nay cửa chớ cài then

Cho thơ anh đến thay khèn tặng em

Ngoài kia sương núi giăng thềm

Ô xoè với cánh tay mềm còn xoay

Dịu dàng tay nắm vào tay

Dẫu anh vụng bước vẫn say nối vòng

Vầng trăng xa dõi mắt trông

Dùng dằng cuối bản như không muốn về

Còn anh trút cả đam mê

Làm tin gửi lại lời thề Mai Châu

 

More...